Tịnh Ngôn Cốc và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 77
Hồ Chiêu Chiêu học theo dáng vẻ của Đào Yêu, vừa lắc đầu vừa vẫy tai.
Giây tiếp theo, cái đuôi hồ ly xù lông phía sau Hồ Chiêu Chiêu bị một bàn tay lớn "tà ác" tóm gọn. Cả người cậu rùng mình một cái, hồi hộp nuốt nước miếng ực một phát.
Bàn tay kia ban đầu chỉ nắm lấy chóp đuôi, sau đó những đốt ngón tay hơi lạnh và mạnh mẽ lùa vào lớp lông dài, chuẩn xác nắm lấy phần xương cùng của cậu. Sống lưng Hồ Chiêu Chiêu tê dại, cậu lập tức ưỡn thẳng eo.
Nhưng bàn tay đang giữ xương cùng kia chẳng hề hiền lành như thế, Trì Uyên vuốt ngược lông đuôi từ dưới lên trên.
Hồ Chiêu Chiêu bị cái cảm giác kỳ lạ và khó chịu này hành hạ đến mức lông trên đỉnh tai cũng dựng đứng cả lên!
Đôi bàn tay đang gây họa kia nhân cơ hội lấn tới, dừng lại ở gốc đuôi rồi bóp mạnh một cái.
Cảm giác tê dại như điện giật lập tức xộc thẳng lên đại não, đầu óc Hồ Chiêu Chiêu trống rỗng trong nháy mắt. Cậu khẽ rên một tiếng rồi ngã nhào vào người Trì Uyên, nức nở "chàng chàng" y hệt lúc còn là hình thú.
“Còn kém không?”
Trì Uyên nắm lấy cái đuôi hồ ly xinh đẹp đang xù lông kia mà lắc lắc.
Hồ Chiêu Chiêu kêu càng dữ hơn, nhưng cái tính bướng bỉnh khiến chú hồ ly nhỏ nhất quyết không chịu "nhả xương" trước khi ăn được Trì Uyên, cậu vẫn kiên định gật đầu.
Gân xanh trên mu bàn tay Trì Uyên bắt đầu nổi lên cuồn cuộn.
Phép khích tướng của tiểu hồ ly cực kỳ hiệu nghiệm, chỉ vài câu nói đã thành công khơi dậy lòng hiếu thắng của vị Long Thần.
Hồ Chiêu Chiêu cảm thấy nguyên thần của mình lại bị kéo tuột vào không gian thần thức của Trì Uyên.
Hạn chế của Thiên Đạo đã được giải trừ, nhưng khi vào đến thức hải của Trì Uyên, trên người cậu vẫn bị quấn đầy những sợi nhân quả tuyến dày đặc.
Trong đó, sợi to nhất, đỏ nhất bị Trì Uyên tóm lấy, quấn quanh cổ tay nguyên thần của cậu rồi treo cao lên.
Hồ Chiêu Chiêu phải thừa nhận rằng, cậu bắt đầu thấy hơi "tém" lại rồi. Cậu từng mong chờ Trì Uyên sẽ dành cho mình một "tình yêu cưỡng chế", nhưng... nhưng không phải là ở trong không gian thức hải này chứ...
Khoái cảm cộng dồn từ việc thần hồn giao hòa giống như muốn hút bay linh hồn của hồ ly lên tận chín tầng mây. Cậu chắc chắn sẽ phát điên mất thôi!
“Tiểu hồ ly, nếu hối hận thì có thể từ chối.”
Trì Uyên dùng đốt ngón tay bao phủ linh khí màu xanh lam khẽ nâng cằm Hồ Chiêu Chiêu lên.
Một sự việc ngoài ý muốn đột nhiên xảy ra bên ngoài thân xác khiến đồng tử Hồ Chiêu Chiêu run rẩy. Cậu chợt nhận ra mình vẫn chưa biết cách điều khiển đồng thời cả nguyên thần và thân thể.
Nhưng Trì Uyên thì lại quá đỗi thuần thục...
Nguyên thần của Trì Uyên đang hôn lên mắt cậu, nhưng ở bên ngoài, thân xác ngài lại đang hôn lên môi cậu. Cả đôi tay cũng vậy...
Hồ Chiêu Chiêu cảm thấy trên người mình như có tới bốn cánh tay đang vây lấy, một con hồ ly chỉ có hai tay như cậu căn bản là không đối phó nổi!
Nhưng đã đến bước này rồi, sao hồ ly có thể từ chối cho được!
Hồ Chiêu Chiêu đôi mắt đong đầy nước, dùng sức lắc đầu quầy quậy.
Cũng may, Trì Uyên là một con rồng cường tráng và hào phóng. Ngay khoảnh khắc ngửi thấy mùi tinh nguyên, Hồ Chiêu Chiêu liền đem toàn bộ nạp vào đan điền của mình.
Dù "sắc tâm" đang nổi lên, nhưng Hồ Chiêu Chiêu vẫn không quên chuyện muốn đi bí cảnh cùng Trì Uyên. Cậu ôm lấy bả vai ngài, giọng run rẩy hỏi:
“Hồ ly biến thành người rồi, có phải là có thể ra khỏi Thanh Khâu, cùng chàng đi bí cảnh không?”
Đáp lại chú hồ ly nhỏ chỉ có dấu răng càng lúc càng sâu trên bả vai. Nguyên thần của Hồ Chiêu Chiêu hoàn toàn bay bổng lên mây xanh.
............
Ngoài trời sắc tối rồi lại sáng, Hồ Tiên đầy vẻ mê hoặc trong lòng Trì Uyên đã biến trở lại thành một con tiểu bạch hồ lông xù.
Do "quyến rũ" quá hăng say, Hồ Chiêu Chiêu quên mất rằng yêu thân không giống với nguyên thần, cậu vô tình để tiết ra không ít chân khí.
Chân khí thất thoát khiến một đêm song tu coi như uổng phí, Hồ Chiêu Chiêu ủ rũ cụp đuôi, vùi đầu vào dưới gối.
Thật vất vả mới có cơ hội làm ít công to, thế mà cái đầu hồ ly của mày chỉ lo hưởng lạc, quên mất đại sự quan trọng nhất rồi!
Hồ Chiêu Chiêu ngốc nghếch, cứ làm mấy việc vô ích thế này thì đến bao giờ mới ra khỏi Thanh Khâu để giúp Thanh Long và bé con chữa vỏ trứng được đây!
Hồ Chiêu Chiêu sụp đổ dùng đuôi che đi vùng bụng nhỏ đang sưng đau nhức nhối, bực bội đạp cái chăn đang đắp trên người sang phía Trì Uyên.
Thế nhưng, Trì Uyên – người luôn theo sát tình trạng đan điền của tiểu hồ ly – lại không nghĩ như vậy.
Quá trình chữa trị đan điền không giống với tu luyện bình thường, cần phải củng cố chân khí mới có thể phát huy tối đa hiệu quả.
Linh lực của ngài mượn đường song tu chảy qua đan điền của tiểu hồ ly, thực chất đã giúp cậu bao phủ lấy những vết rạn nứt rồi.
Việc tiểu hồ ly lúc này biến trở lại hình thú chỉ chứng minh được một điều: Đan điền của cậu vẫn chưa thực sự ổn định, chỉ cần chân khí rò rỉ một chút là không thể duy trì được yêu thân (hình người).
Thương tổn nơi đan điền của Hồ Chiêu Chiêu nghiêm trọng hơn nhiều so với những gì ngài tưởng tượng.
Trì Uyên đứng dậy, gương mặt nặng nề tiến về phía nhà bếp. Vảy hộ tâm e là khó mà lừa được tiểu hồ ly, vẫn nên nhanh chóng lấy được Linh Lộ thì hơn, mà tiểu hồ ly thì chắc chắn không thể theo ngài đi được...
Chẳng ngờ, ngài mới cách tiểu hồ ly chừng mười thước, bỗng nhiên như va phải một bức tường không khí, không thể tiến thêm nửa bước.
Trì Uyên cau mày xoay người lại, ngài giơ ngón tay út hơi đau nhức của mình lên. Chỉ thấy một sợi chỉ đỏ yêu dị vô cùng quen mắt đang quấn ở đó. Chính là sợi chỉ lúc nãy ở trong không gian thức hải, bị ngài quấn lên cổ tay nguyên thần của tiểu hồ ly...
Trì Uyên nghi hoặc nhìn theo sợi chỉ đỏ, thấy trên sập, con tiểu bạch hồ vốn còn đang mỏi eo nhũn chân, rên rỉ không thôi cách đây vài giây, lúc này đang tò mò nghịch ngợm sợi chỉ đỏ kéo ra từ ngón út của mình.
Nhân quả tuyến giữa hai người vốn vận hành theo tâm ý của Trì Uyên, nhưng sợi chỉ đỏ này lại nhận Hồ Chiêu Chiêu làm chủ.
“Trì Uyên! Hồ ly vừa phát hiện ra một chuyện đại sự!”
Hồ Chiêu Chiêu nở nụ cười đắc ý với Trì Uyên, “Chỉ cần hồ ly khẽ giật sợi chỉ đỏ kỳ lạ này, chàng liền không thể rời xa hồ ly quá mười thước!”
Hì hì, quả nhiên hồ ly là phải siêng năng tu luyện mà, cả "khóa trói rồng" cũng bị cậu tu luyện ra được rồi!
Thế là lúc này, Hồ Chiêu Chiêu hết đau eo nhức chân, con tiểu bạch hồ ngồi trên cái đuôi ướt nhẹp, hứng thú bừng bừng nắm lấy sợi chỉ trong móng vuốt, thao túng Trì Uyên bày ra đủ loại tư thế kỳ lạ.
Hừ hừ!
Để xem chàng còn chạy đi đâu được nữa!